Đi đám cưới về dẫn em vào khách sạn dập em đến ra nước trắng
Chị vợ thì người Hải Phòng mới sang Mỹ, giỏi tiếng Tàu – chắc lại gốc Hoa. Nửa tiếng đồng hồ sau thì Nga, chị vợ, đã líu lo kể đủ thứ chuyện nhà. Lâu lắm tôi không được nghe giọng Bắc đặc nên nghe cũng vui vui. Bữa bún bò qua đi hơn một tuần thì bữa thịt sống đã đến với tôi một cách tình cờ. Nguyên là Nga, bà hàng xóm mới, mở cùng lúc nhiều máy trong nhà quá nên cầu chì bị nổ, Nga qua nhà bấm chuông thì chỉ có tôi ở nhà, vợ tôi đi làm overtime chưa về (lại để trả tiền nhà cho hết nhanh đó mà! ). Tôi dở tính galang qua nhà bật cái nút circuit breaker là đâu vô đó. Nga mời tôi dùng bia, tôi lại nhận lời dù việc nhờ vả chẳng có gì nặng nhọc. Nàng nói chuyện huyên thuyên về nhà cửa, nhìn miệng nàng tự nhiên tôi thấy có duyên, xinh nữa là khác, thành thử cái nhìn của tôi có vẻ chăm chú quá lố. Nga nhìn thấy, hỏi: – Làm gì mà anh nhìn Nga rữ dzậy? Tôi tự thấy vô duyên nên cười cười cho qua, ai dè Nga hỏi tới tấp: – Anh này, Nga có đẹp như chị không? Chị Hà đẹp mà lại điệu nữa, chị ăn mặc cứ theo mốt, Nga này nhà quê tệ, phải thế không anh?




