Chịch em sướng quá em phê lè cả lưỡi
Hàng tháng có dịp lên thành phố giao hàng, ba mẹ Hoe Shang đều lái chiếc xe bán tải hơi cũ kỹ ghé sang trường học thăm cô. Rồi một buổi tối nọ, gió vẫn rét buốt như mọi khi, vì ngoài trời quá lạnh nên mọi người ít qua lại hơn. Đứng đó! Trước cửa hàng tiện lợi, lão nhìn vào trong gian hàng nơi chỗ quầy tính tiền, có một cô gái nhỏ đang bận rộn với công việc còn dang dở, lão chầm chậm bước tới mở cánh cửa bước vào bên trong, thân hình lão to lớn cao độ hơn 1m8, nước da lão hơi ngăm đen, nhìn lão trẻ hơn nhiều so với tuổi thật của lão, nhưng khuôn mặt lão vẫn toát lên một vẻ trưởng thành nghiêm nghị, mà chỉ có ở những người đã từng trải qua nhiều sóng gió của cuộc đời. Lão nhìn cô gái khẽ nói: “Chào cô! Ở đây có gì có thể ăn nhanh được không? Ngoài trời lạnh, có lẽ… tôi có chút đói” Cô gái đang nhập các con số vào máy tính, bỗng nghe một giọng nói hơi trầm đục đầy nam tính nhưng lại cực kỳ dễ chịu vang lên, cô ngước ánh mắt lên, nhìn đối diện lão, nở một nụ cười nhẹ và nói: “Ở đây có rất nhiều món tráng miệng, ăn cũng ổn nhưng sẽ không no mấy…” Cô gái chợt im lặng dường như đang suy nghĩ điều gì rồi nói tiếp: “Hay là… anh ăn thử món mì tương đen đi, hương vị cũng ngon tuyệt mà lại cũng no nữa” Lần này lão đứng cách cô gái rất gần độ chừng khoảng một cánh tay, cũng với nụ cười đó, lão nhìn cô thật chăm chú, thật trìu mến, tâm thần lão dường như đang lạc đến một hoang đảo nào đó vĩnh viễn không biết đường về, không thấy lão trả lời cô khẽ gọi: “Anh ơi, này anh gì ơi” gọi đến lần thứ ba thì lão mới định thần bừng tỉnh, như vừa bước ra khỏi giấc mộng đẹp mơ hồ.




