Đau đớn nhìn người yêu cũ rơi vào tay thằng đểu
– Vâng cháu cảm ơn bác nhiều. Dưới ánh đèn đỏ quạnh của cái bóng đèn vàng hắt ra. Tôi có dịp quan sát kỹ bác bảo vệ. Bác cũng tầm ngoài năm mươi rồi, mái tóc đã muối tiêu sợi đen sợi bạc, đặc biệt là có bộ ria mép khá là cầu kỳ. Khuôn mặt với ánh mắt thì toán lên một vẻ gì đó mộc mạc rất tin người. Bác rót chén nước chè tàu rồi cầm qua chỗ tôi rồi bảo: – Chú uống tạm miếng nước, chắc đường xá xa xôi đi cũng mệt mỏi lắm hả? – Cháu cũng không mệt lắm đâu ạ, tại đi đường xa cũng quen rồi. Cháu giới thiệu cháu là Sơn, chắc là bác cũng được thầy hiệu trưởng nói rồi ạ? – Bác biết rồi, còn bác là Học, bảo vệ của trường này, bác làm bảo vệ ở đây cũng được năm sáu năm rồi. Tôi xoa xoa chén nước chè cho ấm lòng bàn tay, rồi đưa lên miệng làm một ngụm Nó không có vị gắt như ở thành phố mà có vị thơm nồng nồng khá tả. Nhấp ngụm nước xong thì tôi cũng hỏi bác: – Học sinh trường này thế nào ạ? – Học sinh trường này, đa phần là con nông dân cả ấy mà, có một vài đứa là hộ khá giả thôi, còn đa phần là vậy.




